Cảm ơn chú Hùng Lân
Nhìn lại cuộc đời và cuộc nghề như một ánh chớp.
Hôm qua, tôi nghe tin họa sĩ Hùng Lân qua đời, thì chợt nhớ lại những đoạn kỉ niệm nhỏ mà tôi có được cùng ông.
Lúc nhỏ cấp 1, lúc đó đã đọc được một, hai tập truyện Hesman rồi, và cũng được xem phim hoạt hình Voltron và tôi cũng không biết nó là của Việt Nam hoàn toàn. Vì phim hoạt hình cũng chỉ được coi ké ở nhà thằng bạn, và nó cũng có 1 con rô-bô đó ở nhà.
Lớn lên đi học, đi làm và vô ngành sáng tạo, tối sửa. Một trong những dự án đầu đời chuyên nghiệp thì tôi và team có cơ hội hợp tác với anh Hồng Ân, con của chú Hùng Lân.
Dự án đã làm thì cũng là một cái gì đó táo bạo, và không nhiều bên trong ngành kinh doanh truyền thống dám làm và đẩy đi tới mức đó. Nhưng là câu chuyện lúc khác.
Trong lúc làm dự án, ngoài được học những thứ táo bạo, quyết liệt của studio Black Pencil cùng 2 anh Ân, Tòng. Mình cũng được nghe kể những câu chuyện nghề, chuyện phóng tác Hesman của nhà anh và thân phụ.
Những lúc nhà xuất bản túc trực để lấy bản vẽ hàng tuần, những lúc xách xe máy chạy từ Bà Rịa đi Saigon để giao nhận bản thảo. Những lúc cả nhà hay team phóng tác lấy cảm hứng từ mọi thứ ở Việt Nam và những truyện chưởng, truyện kiếm hiệp giang hồ.
Ngoài ra, trong quãng đời học và làm thiết kế, tôi cũng từng trực tiếp dùng và gián tiếp trải nghiệm các bộ font chữ do họa sĩ Hùng Lân tạo nên. Và chắc nhiều họa sĩ truyện tranh, thiết kế viên, và người dùng máy tính đời đầu, các anh em VLTK và nhiều game kiếm hiệp khác đều quá quen thuộc với các font HL Comic, HL Thư pháp..
Giờ đây, trải nghiệm, thẩm mỹ và phong cách đã thay đổi, tôi không dùng nhiều nữa. Khi nhìn lại, tôi biết ơn vì đã dẫn dắt tôi và nhiều người cùng thế hệ vào nhiều thế giới khác nhau, qua nhiều giai đoạn của số hóa, tranh truyện, thiết kế và Internet Việt Nam.
Cảm ơn chú Hùng Lân.
To infinity… and beyond!
Một vài ký ức và chi tiết tôi không chắc mình nhớ đúng, nhưng tôi viết ra để sau này còn nhớ. Dù gì cũng từ 15-20 năm và nhiều năm sau đó nữa.
Hình vẽ tôi phóng tác, xin lượng thứ.